hàn thiếu tha cho tôi đi
Bạn đang xem: Truyện hàn thiếu tha cho tôi đi. Hắn vì thấy cô có gương mặt giống hệt Mễ Ly- cô gái mà hắn từng yêu thương không còn mực tuy thế lại phản bội hắn đề nghị mới mang cô về.
Hàn chính là rất độc, độc trong tàn độc. Một thiếu nữ đi từ phía xa lại, nếu hạn nhớ không nhằm đây chính là đứa cháu gái tài giỏi của Bắc tổng- Bắc Thái Anh. Cô ta vừa đi du học ở Anh về, xinh đẹp, giỏi giang và cũng chính là mẫu người phụ nữ hoàn hảo trong mất nhiều chàng trai.
Trạng thái: Đang ra. [Tác giả Bé Con Say Xỉn -- Thể loại: Ngôn Tình ] Bạn đang đọc truyện Hàn Thiếu, Tha Cho Tôi Đi! của tác giả Bé Con Say Xỉn. Câu chuyện bắt đầu khi Lam Thanh Trà bị chính người cha của mình bán lấy tiền trả nợ. Cuộc của cô bắt đầu bước vào những ngày u tối khi rơi vào tay hắn- Hàn Hứa Phong.
Cuộc sống của cô bắt đầu bước vào các ngày u tối khi rơi vào cảnh tay hắn- Hàn hứa Phong. Bạn đang xem: Truyện hàn thiếu tha cho tôi đi Hắn vày thấy cô có gương mặt đồng nhất Mễ Ly- cô nàng mà hắn từng yêu thương thương không còn mực mà lại lại phản nghịch hắn
Chương 127: Lật Mặt. Ngày thứ mười rồi cũng đến, Hàn Hứa Phong hẳn đã có sự chuẩn bị, quyết định mang trái tim ra đánh cược với cô một phen quyết định. Hàn Thẩm Quân nấu ăn trong bếp, hắn cũng xắn tay áo lên vào phụ giúp một tay. Hôm nay cậu đặc biệt làm rất nhiều món, toàn là mấy món hải sản mà Thanh Trà thích ăn, vừa hay làm cho kế hoạch của Hàn
Mệnh lý cho người Nữ sinh giờ Tí, Thứ Ba ngày 31/1/1995 Dương lịch. Âm lịch là giờ Canh Tí ngày Nhâm Tuất tháng Mậu Dần năm Ất Hợi (BÍCH THƯỢNG THỔ).
bobigracom1983. “Chú Vu, cháu ra đằng kia ngồi nghỉ một lát.”“Vâng tiểu thư, tôi sẽ ở đây đợi người.”Thanh Trà dậy sớm để chạy bộ quanh công viên, bây giờ đã thấm mệt, cô ngồi xuống ghế đá nghỉ ngơi một nay chính là giỗ cha Hàn Hứa Phong. Mới từ sáng sớm, hắn đã đích thân đưa Hàn phu nhân đi chuẩn bị những thứ cần thiết để cúng giỗ.“Meo..meo..”Thanh Trà khẽ giật mình, cô thấy nhột nhột ở dưới cổ chân liền cúi xuống nhìn.“Ôi, dễ thương quá.”Không biết từ đâu chui ra một con mèo ba tư với bộ lông dài trắng muốt và cặp mắt xanh biếc. Nó mặc một cái áo màu đỏ cùng một chiếc chuông nhỏ trên cổ trông vô cùng quý phái.“Chắc là em bị lạc chủ đúng không?” Thanh Trà bế con mèo lên, nó có vẻ dễ dãi và rất quấn khẽ vút ve bộ lông của nó, khuôn mặt thích thú vô cùng. Hẳn là nó phải được chủ nhân chăm sóc kĩ lắm mới được như thế này.“Cô gái, con mèo đó là của tôi.”Một nam nhân đeo cặp mắt kính đen tiến lại chỗ cô, dáng vẻ vô cùng khẩn trương.“Thật ngại quá, tôi thấy nó dễ thương nên mới nựng một chút thôi.”“À, cô đừng hiểu nhầm. Ban nãy tôi không cẩn thận để nó đi lạc, cảm ơn cô đã giữ nó lại.”Thanh Trà khẽ gật đầu, ban nãy cô còn tưởng hắn nghĩ cô là kẻ ăn trộm mèo nữa.“Bảo Bảo, mau qua đây.” Hắn ta đưa tay vẫy vẫy con mèo, nó liền chạy sang đó.“Tên nó là Bảo Bảo à, trông nó đáng yêu quá.”“Đúng vậy, con mèo này chính là bảo bối của ông chủ tôi. Bình thường nó ít khi tiếp xúc với người lạ lắm nhưng không hiểu sao lại chịu cho cô bế. Cũng may là có cô, nếu không để lạc mất Bảo Bảo tôi cũng không biết ăn nói sao với ông chủ nữa.”Hắn ta cúi đầu bày tỏ sự cảm kích rồi bế con mèo rời đi, cô cũng trở lại xe của quản gia Vu để trở về Hàn cách chổ đó không xa, một người đàn ông đã chứng kiến hết mọi chuyện.“Cậu chủ, Bảo Bảo về rồi, thật may là có cô gái kia.”“Ừ.” Người đàn ông kia đón Bảo Bảo từ tay tên vệ sĩ, khẽ vút ve bộ lông của nó, trên khuôn mặt còn nở một nụ cười ma mị.“Duyên thật.”Hắn liền rút điện thoại ra gọi cho một người khác.“Hạ Thư Yến, tôi gặp được cô gái kia rồi.”…Thanh Trà trở về Hàn gia liền giúp Hàn phu nhân chuẩn bị bàn cúng, trên dưới Hàn gia cũng tất bật chuẩn bị để tất cả được chu toàn, mọi thứ xong xuôi thì cũng gần người trên dưới Hàn gia đều ăn mặc trang nghiêm, theo sau Hàn phu nhân cùng hắn và cô đốt nén nhang dâng lên vị cố lão người thân tín với Hàn lão gia khi còn sống cũng đến, họ đều là những người có tiếng tăm trên thương sĩ Kim kể từ chuyện xảy ra hai năm trước, ông chỉ có thể gửi hoa và trái cây đến, tuyệt nhiên không có mặt mũi để xuất nghi thức và thủ tục xong xuôi thì cũng xế chiều, tiễn khách trở về, ai nấy trong Hàn gia cũng thấm mệt.“Người thấy mệt thì trở về phòng nghỉ đi.”Hàn phu nhân rót một tách trà để uống, tiện tay rót luôn cho Thanh Trà.“Con uống đi, là trà tâm sen.”Cô nhấm nháp từng ngụm trà, đúng là nó có thể giúp giảm chút căng thẳng.“Lúc nãy ở đây chắc là đông vui lắm nhỉ?”Trước cửa chính Hàn gia có một người thanh niên ung dung đi vào, Thanh Trà cũng đang ngồi cũng bị làm cho bất ngờ, cô quay lại đằng sau trà trên tay Hàn phu nhân rơi xuống đất, bể toang, cũng may là nước trà không quá nóng. Sắc mặt bà trở nên khó coi vô cùng, bà định nói gì đó nhưng không rặn ra thành tiếng được. Bà Năm đứng gần đấy cũng há hốc mồm, như là không thể tin vào mắt mình nữa.“Mẹ, có chuyện gì thế?”Hàn Hứa Phong đi từ trên cầu thang xuống liền nghe thấy âm thanh của chiếc tách vỡ.“Hàn Hứa Phong, lâu rồi không gặp.”“Mày….”Đôi tay Hàn Hứa Phong xiết chặt thành nắm đấm, đôi mắt trở nên đục ngầu đáng sợ. Thanh Trà có thể nhìn rõ những đường gân hằn rõ trên gương mặt hắn, cô cũng chưa bao giờ thấy hắn tức giận như cuộc tên kia có lai lịch như thế nào?“Sao vậy? Nhìn thấy em trai của mình có nhất thiết phải bày ra cái bộ mặt hung hãn thế không?”Em trai ư?’ Nếu nói thế không lẽ đây chính là Hàn Thẩm Quân?Hắn ta đột nhiên nhìn chằm chằm cô đầy đầy soi mói, Thanh Trà vô thức lùi về phía sau, cô nép sau lưng Hàn Hứa Phong. Lí trí cô mách bảo rằng người kia xuất hiện ở đây nhất định không có chuyện gì tốt vậy, người kia chính là Hàn Thẩm Quân, em trai hắn. Nếu nói Hàn Hứa Phong giỏi châm trọc người khác, thì Hàn Thẩm Quân còn biết cách làm người khác phải điên tiết lên gấp trăm lần.“Cô là Thanh Trà à? Chị em sinh đôi nhỉ, chẳng trách giống Mễ Ly đến vậy.”“Làm sao hắn lại biết mọi chuyện rõ ràng đến thế chứ, chuyện này không phải có rất ít người biết sao?” Thanh Trà thầm nghĩ, tự nhiên cô có một cảm giác bất an.“Cút.” Hàn Hứa Phong gằn lên, sức chịu đựng của hắn đã sắp đạt đến giới hạn.“Hôm nay không phải giỗ ông ta sao? Tôi chỉ là muốn về để thắp một nén nhang thôi mà. Làm như vậy mới là một đứa con có hiếu, phải không mẹ kính yêu của con?”Tay Hàn phu nhân run run, từ nãy đến giờ bà vẫn chưa nói được câu nào, chỉ đứng chôn chân ở một chỗ.“Con về đây làm gì? Con nghĩ ở đây sẽ có người chào đón con sao?” Giọng bà run run, khó khăn lắm mới nói tròn trĩnh được cả Thẩm Quân cười khẩy, khuôn mặt vênh lên lộ vẻ bất cần.“Cũng không biết ai mới là con ruột của bà.”“Tao bảo mày cút khỏi đây, bị điếc à.” Hàn Hứa Phong cầm bình trà trên bàn, không hề kiêng dè mà ném thẳng về phía Hàn Thẩm ta nhanh chân lùi về phía sau, cũng xem như tránh được cú ném của Hàn Hứa Phong. Bình trà rơi xuống đất bể toang, âm thanh của những mảnh xứ vỡ vụn nghe rất chối tai. Mọi người đều bị một phen giật mình.“Con mau đi đi, đừng để Hứa Phong nổi giận.”“A, rốt cuộc bao năm trôi qua thì bà cũng chỉ quan tâm đến cảm xúc của hắn ta. Hàn phu nhân của Hàn gia, bà đã bao giờ lo cho đứa con ruột này bằng hắn chưa? Hắn đánh tôi phế một tay, món nợ này tôi nhất định sẽ trả.”“Nếu không phải vì mẹ cầu xin thì đừng nói là cánh tay kia, đến mạng của mày cũng không còn đâu.”“Nếu vậy tôi phải cảm ơn bà ấy à.”“Mau cút đi, cút khỏi đây cho ta.” Hàn phu nhân tức giận bừng bừng, huyết áp lên cao, bà ngã phịch ra ghế.“Phu nhân bớt giận.” Bà Năm vội đỡ lấy bà.“Mẹ, người có sao không?” Hàn Hứa Phong và Thanh Trà cũng vội chạy đến.“Tức giận như thế làm gì? Bảo trọng sức khỏe, sau này chúng ta sẽ còn gặp lại.”Hàn Thẩm Quân quay người bỏ đi mất. Mọi người đợi khi Hàn phu nhân bình tĩnh lại rồi đỡ bà vào trong phòng nghỉ ngơi.
“Tôi sẽ dọn khỏi Hàn gia, nếu như anh tìm được bằng chứng tôi bán thông tin cho Vũ thị thì chúng ta sẽ nói chuyện trên tòa vậy.”Thanh Trà thở dài mệt mỏi, cô cố nói hết vài lời cuối cùng rồi quay lưng bỏ đi. Có lẽ do có thai nên cô còn nhạy cảm hơn lúc trước.“Đứng lại, ai cho cô đi.”“Anh quản được tôi chắc.”Hắn vẫn như vậy, muốn mọi người phải theo ý hắn, phục tùng hắn. Có lẽ Hàn Hứa Phong chưa bao giờ nghĩ cho những người xung quanh hắn cả, một chút ích kỉ và tàn Hứa Phong giữ chặt vai Thanh Trà, cô liền dùng sức hất mạnh ra. Vì lực quá mạnh mà Thanh Trà ngã nhào ra đất, chiếc túi xách đập mạnh xuống sàn, đồ trong túi bị rơi hết ra bên giấy siêu âm ban nãy bay lại gần chỗ hắn, Thanh Trà luống cuống cúi xuống nhặt nhanh lên, cô dấu nhẹm về phía thấy hành động kì lạ của cô, hắn vội giật lại tờ giấy. Những dòng chữ trên đó làm hắn lặng đi, chưa bao giờ hắn thấy việc đọc chữ lại khó khăn như vậy.“Đây là gì?”“Anh cũng thấy rồi đó.” Thanh Trà mím chặt môi, đôi mi cụp lại. Vốn dĩ cô muốn giấu chuyện của đứa bé, bây giờ thì không thể được nữa rồi.“Tôi hỏi cô đây là cái gì?” Hắn hét vào mặt Thanh Trà, đôi tay không tự chủ được vặn tròn tờ giấy tim Thanh Trà như bị hắn bóp nát, rõ ràng hắn không trông mong hay yêu thương gì đứa trẻ kia cả. Vậy mà cô lại ảo tưởng về một gia đình nhỏ thật hạnh phúc.“Anh bị mù à? Là giấy siêu âm thai, đứa bé đó là con anh.” “Không thể nào. Lam Thanh Trà, bây giờ cô còn dùng cả chuyện này để lừa tôi.”“Tôi lừa anh làm gì, tôi có thai đã sáu tuần rồi. Nếu anh không cần đứa trẻ này thì tôi sẽ bỏ nó đi.”Hàn Hứa Phong ném mạnh cục giấy xuống đất, hai tay khẽ run lên. Ánh mắt của hắn lóe lên một tia đau đớn, ruột gan quặn lại.“Vậy thì bỏ nó đi.”Hắn tiến lại gần phía cô, Thanh Trà chân không tự chủ được liền lùi về phía sau. Đối diện với Hàn Hứa Phong lúc này, cô cảm thấy lo lắng vô Trà liền quay người định chạy đi nhưng bị Hàn Hứa Phong giữ lại, hắn lôi cô ra ngoài, đi thang máy chuyên dụng dành riêng cho lãnh đạo cấp cao.“Hàn Hứa Phong, anh mau buông ra.”Mặc kệ cho Thanh Trà giãy giụa thế nào hắn vẫn không buông ra, hắn không nói gì cũng không thèm nhìn cô, chỉ cố xiết thật chặt lấy tay Thanh Hứa Phong đi xuống dưới nhà xe, hắn đẩy cô vào phía ghế sau xe rồi nhanh chóng lái xe Trà không được cài dây an toàn, lại trong tâm thế hoảng sợ nên bị đập người về phía trước. Cô mới hoàn hồn lại, nghĩ cho đứa trẻ cô nhanh chóng thắt dây an toàn.“Hàn Hứa Phong, anh đừng có mà làm bậy.”Chiếc xe lao vun vút ra bên ngoài, mặc kệ cánh nhà báo hay phóng viên, hắn cứ đạp chân ga mà không hề kiêng dè bất cứ điều Thẩm Quân đang ngồi trên chiếc taxi ở trước cổng Hàn thị, hắn nhận ra xe của Hàn Hứa Phong liền đuổi theo xe dừng lại trước cổng Hàn gia, Thanh Trà mới thở phào nhẹ nhỏm. Ban nãy cô còn tưởng hắn thật sự đẩy cô vào bệnh viện phá thai nữa. Hắn xuống xe, mở cửa đằng sau ra rồi tháo dây an toàn cho cô. Hắn kéo mạnh cô ra bên ngoài, từng động tác vô cùng thô bạo.“Bỏ tôi ra.” Thanh Trà vùng vằng, cô không thể để hắn giày vò mình thế được.“Hàn Hứa Phong, bỏ cô ấy ra.” Hàn Thẩm Quân cũng vừa đến đó, hắn vội ra khỏi xe rồi đi đến chỗ hai người.“Cút.”Rất nhanh, gọn, Hàn Hứa Phong nhã ra đúng một chữ. Hắn không biết mục đích Hàn Thẩm Quân xuất hiện ở đây là gì, nhưng lúc này hắn cũng không có tâm trạng mà đôi co với cậu ta.“Chuyện ăn cắp của Hàn thị tôi có nghe qua rồi. Thanh Trà không phải loại người như vậy, chắc chắn có kẻ đứng sau bày trò.”Hàn Thẩm Quân giống như là nghiêm túc nói chuyện, hắn không cợt nhã, càng không đá xéo nửa lời. Hắn bây giờ chỉ lo lắng cho Thanh Trà, dường như hắn có một cảm xúc khác lạ dành cho cô gái này đầu Hàn Thẩm Quân tiếp cận Thanh Trà mục đích cuối cùng vẫn là Hàn Hứa Phong, giống như cách năm xưa hắn tiếp cận Mễ Ly vậy. Tình cảm Hàn Thẩm Quân dành cho Mễ Ly hoàn toàn là giả dối, chỉ có lợi dụng chứ không bao giờ thật lòng. Hắn cũng nghĩ mình sẽ làm như vậy với Thanh Trà, nhưng càng khi tiếp xúc với cô, lòng hắn lại dâng lên cảm giác vô cùng kì lạ, rõ là chỉ muốn cô gái này được vui vẻ, an nhiên cả đời.“Thân thiết đến mức phải chạy vội đến đây thanh minh giúp cơ à?”Hàn Hứa Phong lại càng thêm thất vọng về Thanh Trà, rõ là cô nói sẽ tránh xa Hàn Thẩm Quân. Bây giờ thì thế nào? Hắn còn không ngại đứng ra giúp cô nói vài Thẩm Quân biết thế nào Hàn Hứa Phong cũng như vậy, nên hắn ta cũng muốn tránh xa Thanh Trà một chút, tránh để Hàn Hứa Phong gây khó dễ cho cô. Đáng tiếc hắn lại không thể trơ mắt nhìn thấy cô bị ngược đãi như khi nãy.“Anh về đi, đây là chuyện riêng giữa tôi và Hứa Phong.”Thanh Trà không muốn Hàn Hứa Phong thêm hiểu nhầm, liền khước từ sự giúp đỡ của Hàn Thẩm Quân. Ai biết được Hàn Thẩm Quân có mục đích gì, tốt nhất vẫn là không nên dây dưa với hắn nữa.
Trần Vĩ đã về, Hàn Hứa Phong vẫn ngồi dưới phòng đọc sách, mãi đến khuya mới lên mở nhẹ cửa, đèn trong phòng vẫn sáng. Thanh Tố đang ngồi trên ghế bấm điện thoại, cô thấy Hàn Hứa Phong liền bỏ điện thoại xuống bàn.“Khuya rồi sao không đi ngủ?” Giọng Hàn Hứa Phong khàn khàn, hắn tiến lại ngồi kế bên cô.“A, tôi là chờ anh.”Hàn Hứa Phong bất giác mĩm cười, cô gái này là đang quan tâm hắn sao.“Tôi đi tắm đã, em ngủ trước đi.”“Hứa Phong, tôi đi pha nước ấm giúp anh nhé, tắm khuya dễ bị cảm lạnh.” Thanh Trà bỗng cảm thấy lo lắng cho hắn, từ lúc Hàn Hứa Phong trở về nhà sắc mặt đã không tốt, sau khi nói chuyện với Trần Vĩ lại trông càng mệt khẽ ừ một tiếng rồi ôm chặt lấy Thanh Trà, khuôn mặt tì lên đôi vai bé nhỏ của cô.“Ngoan, ngồi yên một lúc thôi.” Thanh Trà bị ôm bất ngờ liền có chút khó chịu nhưng rồi cũng ngồi yên để mặc hắn ôm, bàn tay khẽ đưa lên đặt trên sống lưng cô một lúc lâu khiến hắn như lấy lại được năng lượng, những mệt mỏi cũng dần tiêu biến.“Tôi đi pha nước nhé.” Thanh Trà đứng dậy đi vào phòng tắm xả nước vào bồn, cô điều chỉnh nhiệt độ phù hợp để nước không quá Hứa Phong cũng theo cô vào, hắn đóng nhẹ cửa phòng tắm rồi thản nhiên ૮ởเ φµầɳ áo trước mặt Trà thấy vậy liền quay mặt đi chỗ khác, thái độ vô cùng ngượng ngùng.“Ngại cái gì, cũng đâu phải là lần đầu tiên em thấy.”Nghe Hàn Hứa Phong nói vậy Thanh Trà càng ngại hơn, cô lúng túng nói lắp ba lắp bắp.“Hứa Phong… nước được rồi… tôi ra ngoài đây.” Thanh Trà định mở cửa đi ra thì bị Hàn Hứa Phong kéo lại.“Hôm nay tôi mệt, mát xa giúp tôi.”Thanh Trà do dự một hồi rồi gật nhẹ Hứa Phong ngồi vào bên trong bồn tắm, hắn lấy một ít sữa tắm xoa lên cơ thể. Hắn nhắm mắt, tận hưởng cảm giác làn nước ấm thâm vào trong da thịt. Thanh Trà mát xa trên vùng trán Hàn Hứa Phong, đôi tay bé nhỏ mềm mại của cô di chuyển khắp khuôn mặt Hứa Phong thả lỏng người, tận hưởng cảm giác dễ chịu này.“Ở vai nữa.”Thanh Trà liền di chuyển xuống vùng vai,xoa Ϧóþ vô cùng nhịp nhàng, ánh mắt cô lâu lâu lại chạm vào vùng иgự¢ rắn chắc của hắn khiến cô hơi ngượng ngùng.“Ở cùng với người khác vui đến thế sao?”“Hả” Thanh Trà khẽ giật mình theo quán tính, cô không nghe rõ lời hắn nói lắm.“Tôi nói là ở cùng với người khác vui vẻ đến thế sao, em xem lúc ở bên tôi, tới một nụ cười cũng gượng.” Hàn Hứa Phong thở dài, ở cạnh hắn cô lại căng thẳng đến thế.“Không có.” Thanh Trà nói lí nhí, hắn là đang ám chỉ lúc tối cô ở cùng Hàn phu nhân và Trần Vĩ sao.“Chỉ là Trần Vĩ anh ấy kể chuyện hài, khiến mọi người cười thôi.” Cô giải thích Hứa Phong xoay qua kéo Thanh Trà về trước mặt hắn, cô mất đà liền ngã vào bồn tắm, cả người ướt nhẹp, cũng may hắn đỡ cô nên không bị va vào thành Hứa Phong đặt tay lên hai gò má cô, chỉnh cho khuôn mặt cô đối diện mặt hắn, bốn mắt nhìn nhau."Sau này không được thoải mái cười với tên đàn ông khác, hiểu chưa?" Giọng nói hắn vô cùng nghiêm túc, khẩu ngữ mang theo vài phần đe Trà liền gật đầu một cách dứt khoát, tim cô bỗng đập mạnh thình thịch. Hàn Hứa Phong là đang ghen ư?Hàn Hứa Phong mĩm cười thỏa mãn, nhìn Thanh Trà lúc này như chú mèo con vô cùng ngoan ngoãn. Hắn bất giác đặt nụ hôn lên môi cô, nhẹ nhàng, thuần thục. Dường như hắn bắt đầu nghiện hôn cô gái nhỏ này Hứa Phong tắm xong thì Thanh Trà cũng ướt nhẹp người. Cô thay bộ đồ khác rồi ra sấy khô tóc cho người cuối cùng cũng đi ngủ. Hắn ôm lấy cô, để cô nằm trong vòng tay của hắn. Khuôn mặt cô vùi vào vào vòm иgự¢ ấm áp, tuy có chút ngại ngùng nhưng Thanh Trà lại cảm thấy vô cùng bình yên. Có phải cô đã lỡ thích hắn rồi không? Thanh Trà liền lắc đầu, sao cô lại có cáo suy nghĩ vớ vẩn này được chứ. Hắn với cô, mãi mãi là không thể!
Vốn định mặc kệ hắn, Thanh Trà sau khi tắm rửa xong thì định đi ngủ, nhưng trong lòng lại rộn lên cảm giác lo khẽ thở dài, có phải kiếp trước cô mắc nợ hắn gì không?Khoác thêm chiếc áo mỏng, Thanh Trà đi xuống phòng sách.“Cộc cộc…”Cô đẩy cửa đi vào thì nhìn thấy Hàn Hứa Phong đang ôm chặt cách tay mới tháo bột.“Anh làm sao thế?” Thanh Trà liền chạy lại, tay cô đặt lên tay Hứa Phong khẽ đẩy tay cô ra, ánh mắt né tránh cái nhìn từ cô.“Không sao cả, có lẽ trời lạnh nên hơi buốt thôi.”“Đưa tôi xem nào.” Thanh Trà giằng lại tay hắn, sau đó cô dùng sức xoa bóp nhịp nhàng.“Anh đã thấy đỡ hơn chưa?”Hàn Hứa Phong gật đầu, trong lòng nảy sinh nhiều mâu thuẫn. Thanh Trà nếu không muốn ở bên cạnh hắn, sao lại cứ gieo cho hắn nhiều hi vọng như vậy.“Em đi ngủ sớm đi, ngày mai liền có thể rời khỏi đây rồi.”“Anh muốn đuổi tôi đi đến thế à?” Giọng Thanh Trà có chút ấm ức. Hắn lúc chiều không phải là cầu xin cô ở lại sao, bây giờ nói đi là đi.“Không phải em rất muốn vậy sao?”“Lúc nãy là tôi chỉ muốn anh ăn uống điều độ nên mới nói vậy thôi…” Thanh Trà ấp úng, tay chân lóng ạ, sao cô lại phải đi giải thích với hắn Hứa Phong chợt kéo Thanh Trà ngồi lên đùi hắn khiến cô vô cùng bất ngờ.“Anh làm gì vậy…”“Ưm..ưm..” Thanh Trà còn chưa kịp nói hết câu thì Hàn Hứa Phong đã phủ đôi môi lên môi cô. Nụ hôn điên cuồng, mãnh liệt mang theo bao yêu thương, giận Trà bị hắn cướp hết dưỡng liền trở vào thế bị động, cô dựa hết vào người hắn, mặc cho hắn làm gì thì lúc cô không chống cự, hắn bế cô đi thẳng lên phòng rồi đặt xuống Trà vẫn đang cố gắng hít thở sau nụ hôn dài, khóe miệng cô hơi sưng lên vì bị hắn cắn Hứa Phong liền luồn tay xuống dưới chiếc váy ngủ của cô, ngang nhiên tìm đến đôi gò bồng xoa khẽ giật mình, kéo tay hắn ra.“Hàn Hứa Phong, anh đừng có mà làm bậy.”“Ngoan, tôi đói. Bây giờ muốn ăn em.”Hắn thật sự không đợi được nữa, dục vọng ngày càng dâng tay hắn thuần thục cởi bỏ chiếc áo khoác ngoài ra, sau đó là chiếc váy ngủ bị tụt xuống ngang hông.“Không được, chúng ta không thể nào…”“Ưm..ưm.”Hàn Hứa Phong lại ngang ngược chặn môi cô để cô không nói thêm gì, bàn tay vẫn điêu luyện gỡ bỏ chiếc bra trên người Thanh Trà, đôi gò bồng như được giải thoát liền tuôn ra, trắng di chuyển xuống dưới, khẽ dùng lưỡi đá nhẹ một bên nụ hồng, bên kia thì dùng tay phủ lấy, thỏa mãn nhào nặn.“Bỏ ra, tôi không muốn.” Thanh Trà gượng gạo hét Hứa Phong nhìn cô cười, rõ là bầu ngực của cô đang dần cứng lên, chỗ bên dưới cũng ngứa ngáy, cô phải cọ xát hay đùi để đỡ thấy trống rỗng, vậy mà lại nói không muốn.“Nhưng mà cơ thể em muốn. Thanh Trà, việc gì phải làm khó nhau chứ.”“Hàn Hứa Phong, tay anh bị như vậy, vận động mạnh lỡ như xảy ra chuyện gì thì…”“Bây giờ nếu em không chịu phối hợp thì đối với tôi mới là một cực hình.”Nhìn bộ dạng của Thanh Trà không giống như muốn phản kháng, Hàn Hứa Phong liền biết mình đạt được mục nhanh chóng cởi bỏ hết những thứ vướng víu còn lại trên người hai bọn Hứa Phong để Thanh Trà ngồi tách hai chân ở trên đùi mình, hai cơ thể sát lại, Thanh Trà đặt tay lên tấm lưng hắn, đầu hơi ngửa ra hôn vào sâu trong hõm cổ cô, rồi cắn nhẹ xương quai xanh trước Trà bị làm cho kích thích liền rên khẽ vài tiếng.“Nói em muốn đi.” Hàn Hứa Phong ra Trà tức điên người, cô có cảm giác bị mắc bẫy hắn vậy, nhưng trong khoảng khắc này thật sự cô rất khó chịu.“Hứa Phong, tôi muốn…” Cô ngượng ngùng nói nhỏ, nhưng cũng đủ để hắn nghe Hứa Phong liền xoay người lại, hắn nằm xuống nam tính của hắn đã dựng đứng lên, ngạo nghễ trước mắt cô.“Muốn thì em tự chủ động đi.”Đến lúc này thật sự Thanh Trà chỉ muốn tìm lấy một cái lỗ mà chui xuống, hắn đang biến cô thành kẻ dâm đãng đến mức nào chứ, có phải đây là cách mà hắn dùng để trả thù chuyện lúc tối không?Thanh Trà đắn đo một hồi rồi cũng không thắng được dục vọng, chỗ kia của cô đang rất khó chịu vì cảm giác trống cầm lấy vật nóng hổi trước mặt, nhẹ nhàng vuốt vài Hứa Phong nằm yên tận hưởng, vô cùng dễ đặt cái ấy của hắn vào đúng phần bên dưới của mình, hai tay chống lên phần bụng hắn, nhẹ nhàng đẩy sâu vào, sau đó nhấp lên nhấp xuống nhịp giác được lấp đầy thật sảng ngực của cô cũng theo đà mà đung đưa lên xuống khiến Hàn Hứa Phong vô cùng thích kéo cô nằm xuống, áp sát vào ngực hắn rồi hắn xoay người lại, chuyển thế để cô nằm bên dưới rồi liên tục thúc sâu vào.“A…aaaa”Thanh Trà bị làm cho bất ngờ nên la lên, mỗi cú nhấp của hắn như đâm tận sâu vào trong máu thịt cô.“Ngoan, anh sẽ nhẹ hơn.”Hàn Hứa Phong tiết chế lại lực, hắn đổ dồn sự chú ý vào hai bên bầu ngực, lại tiếp tục nhào vài tiếng đồng hồ dai dẳng, đổi tư thế liên tục, hắn và cô đã mệt nhoài. Hàn Hứa Phong ôm trọn lấy cơ thể cô rồi chìm sâu vào giấc ngủ.
hàn thiếu tha cho tôi đi